Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

ĐẤT, BIỂN, ĐẢO, RỪNG, CÂY, CÁ, CHIM VÀ CƠ CHẾ CS

 
Các cuộc biểu tình trên khắp ba miền vừa qua đã gây ngạc nhiên và chú ý cho báo chí quốc tế. Các hãng tin lớn như Reuters, AFP, các báo lớn như Wall Street Journal, Chicago Tribune v.v. đều loan tin khá chi tiết và xem đó như là sự kiện hiếm hoi. Người dân đã biết đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của mình. 
 
Phong trào đã chứng tỏ cho đảng CS thấy thước đo của sự giận dữ và giới hạn của sự chịu đựng của người dân. So với vài năm trước, đây là một bước phát triển cao hơn của phong trào xã hội. Sự sụp đổ của Liên Xô cho thấy, bao nhiêu bom nguyên tử, mấy trăm ngàn công an chìm nổi cũng vô hiệu trước sức mạnh của nhân dân. 
 
Những vết đen trong lịch sử của Formosa Plastics Group
 
Việc dư luận quy kết cho Formosa là một điều hợp lý vì lịch sử của công ty này đã có những hoạt động bất chánh như tham nhũng, hối lộ các viên chức địa phương chỉ vì mục đích lợi nhuận bất chấp sức khỏe và sinh mạng của con người. 
 
Từ khi thành lập vào năm 1954 cho đến nay, Formosa Plastics Group, một tập hợp các công ty đa dạng xuất nhiều mặt hàng từ dầu khí cho đến gan thép, đã vi phạm luật pháp tại các quốc gia nơi Formosa Plastics Group đầu tư và công ty này nhiều lần bị phạt và bị kết án. Vụ thải cặn bã sản xuất có chứa chất thủy ngân (mercury) xuống vịnh Sihanoukville là một ví dụ. 
 
Năm 1999, Formosa Plastics hối lộ các cấp lãnh đạo Campuchia để nhập vào 3 ngàn tấn phế thải có thủy ngân và thải xuống vịnh Sihanoukville. Cả ba làng Campuchia trong khu vực lần lượt chết. Theo điều tra của Human Rights Watch, các phế thải thủy ngân độc được đưa từ Đài Loan sang và nhập được vào Campuchia nhờ hối lộ, như chính Hun Sen ước lượng, khoảng 3 triệu đô-la cho các viên chức hải quan. 

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

KHỎA THÂN VỚI SỮA (ẢNH NGHỆ THUẬT)

(BỐ GIÀ ART - XUÂN HUÂN)

Nghệ thuật nhiếp ảnh với sữa không phải là thứ mà bạn có thể thấy hàng ngày. Nhiếp ảnh gia người Nga Andrey Razoomovsky đã làm được điều kỳ diệu này và chúng thực sự hoàn hảo.





NGUYỄN QUANG LẬP - SÀI GÒN GIẢI PHÓNG TÔI.


Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời kì diệu.

Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

TIN KHÓ TIN: THÀ BÔI TRƠN 2 TỶ VÀ CÚ ĐẠI LỪA ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO


Đừng nghi ngờ tham nhũng là tại cán bộ hư hỏng. GS Nguyễn Mại bảo có doanh nghiệp thà bôi trơn 2 tỷ thay vì đợi 3-4 tháng để có giấy phép và Chánh thanh tra Sở GTVT lại xe cứ chung tiền cho ai đó rồi vô tư vào đường cấm là do lực lượng mỏng. Thủ phạm là Doanh Văn Nghiệp với Tài Văn Xế đấy nhé. Sau bao ngày cuồng tín thần dược Đông trùng hạ thảo thì ngã ngửa đây là đại lừa thế kỷ. Muốn thư giãn tí nhìn sang showbiz, Hoài Linh lại nằm nhà cho khỏe vì chán giới ấy rồi… 

1. Thà bôi trơn 2 tỷ còn hơn đợi 3-4 tháng
 
Đúng là tại dân với doanh nghiệp thật các vị ạ! Vì họ cứ dúi vào tay các anh ấy cho được việc mình nên tham nhũng rất ổn định. GS.TSKH Nguyễn Mại, Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp đầu tư nước ngoài VAFIE cho biết “Thủ tục để có giấy phép đầu tư dự án nhà ở cần 50 con dấu, có 50 con dấu mất ít nhất 3-4 tháng, người ta lựa chọn bỏ 500 triệu đồng thậm chí 1-2 tỷ đồng để 3-5 ngày có được giấy phép đó”. Sao họ lại nhẫn tâm làm thế nhỉ? Không được rồi, hỏng cán bộ hết. Mà anh Doanh Văn Nghiệp cũng lạ, mỡ cứ treo thế thì mèo nào không vồ.
GS Nguyễn Mai còn nói một doanh nghiệp vận  tải trước đây đóng 30 triệu/năm phí cầu đường nhưng giờ là 180 triệu thì “Ai mà chịu được?”. Phải chịu thôi GS ạ! Không thì phá sản, mất khách hàng, công việc đình trệ… như họ phải “thậm chí 1-2 tỷ đồng” ấy. Người ta cứ bảo nước này nước nọ coi chuyện trên là nỗi xấu hổ của quốc gia. Ở ta, định nghĩa xấu hổ khác với tiêu chuẩn chung thế giới chăng? Còn không cái dây thần kinh xấu hổ ấy đứt hay nhão rồi. Bao giờ mới nối hay chữa được đây?

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

THƯ GỬI ÔNG TRẦN HỒNG HÀ - BỘ TRƯỞNG BỘ TÀI NGUYÊN MÔI TRƯỜNG CỦA TIẾN SĨ TÔ VĂN TRƯỜNG


Ngày 1 tháng 5, 2016

Dear Anh Trần Hồng Hà,


Trên cương vị Bộ trưởng Bộ TNMT, vừa qua anh trả lời báo chí, nhất là trên tờ Tuổi Trẻ liên quan đến vụ cá chết ở duyên hải miền Trung và Formosa thể hiện trách nhiệm của mình là điều độc giả cần ghi nhận. Tuy nhiên, đứng trên góc độ của người làm công tác khoa học và nhà báo công dân, tôi muốn làm rõ những vấn đề mà chúng ta cùng quan tâm để giúp anh có thêm thông tin, tham khảo.


Nhận thức chung

Tôi cũng như mọi người dân nước Việt rất bức xúc và lo lắng trước thảm họa cá chết dải ven biển miền Trung. Cho đến nay, cả Chính phủ và giới chuyên môn các cấp đều chưa khẳng định (hoặc bác bỏ) những điều cơ bản làm căn cứ để lên án ai đó và đề xuất biện pháp xử lý. Đó là do thái độ vô trách nhiệm, bao che, che giấu sự thật, hay do tính khó khăn về khoa học của bản thân vấn đề hay do các nguyên nhân khác? Phê phán sự phản ứng chậm trễ của cá nhân và cơ quan là đúng, nhất là những động thái của lãnh đạo cao cấp đến thăm Formosa trong những ngày “nước sôi lửa bỏng” lại không ngó ngàng gì đến thảm cảnh điêu linh của người dân và cá chết trắng biển ở Hà Tĩnh.

Loay hoay mãi mà vẫn chưa tìm ra thủ phạm chính gây ra hiện tượng cá chết hàng loạt ở ven biển miện Trung. Nghi vấn đang tập trung vào Formosa, một đối tượng đã bị nhiều tổ chức bảo vệ môi trường trên thế giới đưa vào "danh sách đen” và đã nhập về sử dụng gần 300 tấn hóa chất để tảy rửa đường ống. Nhưng nghi vấn thôi thì chưa đủ! Có vẻ như các nhà quản lý của chúng ta đã rất bị động và lúng túng trong vụ viẹc này. 7 bộ ngành liên quan đến bảo vệ môi trường, trong gần 1 tháng vẫn chưa thống nhất để đưa ra những đánh giá kết luận "định lượng" nguyên nhân của vụ việc.

Thảm họa này thực chất là gì? Tôi và nhiều bạn hữu thật sự không thích những cách nói "có thể", rồi tiếp cận một "cái có thể" nào đó như là một hiện thực. Tuy nhiên, trong khi chưa có kết luận cụ thể thì có thể cung cấp cho quần chúng những kiến thức khoa học về tác hại trước mắt, lâu dài của những "cái có thể" đó, để họ có một cái nhìn khái quát và định hướng tìm hiểu vấn đề.

CAY ĐẮNG CON MỰC NHÁY VŨNG ÁNG


Một nhóm các nhà báo trẻ ở Quảng Bình và Hà Tĩnh hẹn về Vũng Áng để xem lại thương hiệu mực nháy ở đây thất bát như thế nào. Quả thật trong cơn dâu bể, người ở xã Kỳ Lợi, Kỳ Anh, Hà Tĩnh thốt lên cay đắng rằng; con mực nuôi nấng phận người nơi đây từng được đón nhận nức tiếng thì nay bị khước từ và hồ nghi độc tố. Từ ngày cá chết đến nay, người ở Vũng Áng chưa có câu trả lời thỏa đáng nào phát đi qua cơ quan chức năng khiến họ càng đau lòng hơn.

Nhà hàng mực nháy Trung Thành nằm bên vịnh Vũng Áng, chị Chu Thị Thành là một trong những người đàn bà làng biển buồn nhất cả tháng qua. Ngày 1-5 cao điểm của nghỉ lễ, nhưng quán vắng đến cô đơn. Chị Thành bảo, mọi năm mỗi ngày bán cả tạ mực, còn nay thì mỗi ngày chỉ bán được vài ký. 

Cả một nhà hàng nổi trên vịnh rất đẹp của chị Thành cũng như các quán khác chỉ lèo tèo vài khách, có quán không có một bóng ai lui tới. Những người buôn bán ở đây, mấy ngày nay họ thật tổn thương tinh thần, cứ hỏi đến buôn bán hải sản, nước mắt có người như chực trào, có người ầng ậng khóc, có người quay đi mà nuốt buồn vô trong.

Bên sau các nhà hàng nổi vắng khách là nước vịnh Vũng Áng, phía gần kia có ống khói nhà máy nhiệt điện Vũng Áng 1 với 1.200MW, vốn đầu tư hơn 1,2 tỷ USD. Nhà máy điện có công nghệ đốt than phun trực tiếp, ngoài bờ biển là cầu cảng ăn than bằng băng chuyền dài hơn 400m. Nhiệt điện Vũng Áng có hệ thống làm mát bằng nước biển, mỗi ngày dùng hàng triệu khối nước biển làm mát và nguồn đó cũng đưa lại ra biển. Chúng tôi không biết trong việc đưa lại nguồn nước ra biển có những chất gì và như thế nào, nó thuộc vào nghiên cứu của bộ TNMT mà đến nay chưa công bố.

HỌC LÀM NGƯỜI...


Những chiếc xe biển số khắp các tỉnh thành, kéo lên Đà Lạt, bày ra ăn uống, vứt thức ăn thừa, vỏ lon bia, túi ny lông... quanh các nơi công cộng, rồi kéo về lại thành phố, để lại một Đà Lạt đầy rác.

Sáng nay, tại bờ hồ Xuân Hương, một ông lão cư dân Đà Lạt bức xúc nói các anh bày ra ăn uống, phải dọn dẹp chứ sao vứt đầy thế này, nhóm người không trả lời và thậm chí còn đáp trả "đây là nơi công cộng, ai cũng có quyền vứt rác và nhiệm vụ dọn dẹp là của những người lao công". Ông lão nói các anh chị phải ứng xử văn minh nơi công cộng chứ, đám người vặn lại "học ở đâu, ai dạy, tôi không biết học văn minh nơi công cộng ở đâu cả". Nói xong, họ quẳng bịch rác xuống hồ.

Ông lão buồn nói các anh nên ứng xử như người có học, họ cười hô hố nói "chúng tôi ở đây ai chả có học, thậm chí đều đại học cả nhé".

Như vậy, chuẩn mực ứng xử nơi công cộng hiện nay đang thiếu trầm trọng. Các game show trên tivi, báo chí.... nên có mục này thường xuyên hơn. Ví dụ quay cảnh chen lấn không xếp hàng, khạc nhổ, nói to quán cà phê, tranh giành với người già phụ nữ trẻ em, xả rác ra đường, hái hoa, lấy của công về nhà, vượt đèn đỏ, chạy xe trên lề,... và phân tích đó là các hành động sai. Cần mạnh tay như Vũng Tàu, ăn uống thì vào quán xá mà ăn, không được trải bạt ngồi nơi công cộng ăn uống nhậu nhẹt nữa. Cần soạn một bộ quy chuẩn "văn minh nơi công cộng" để mọi người có cái mà chiếu theo, biết đúng sai phải trái. Và phải PHẠT.