NGÀY 04/6/2016 KỶ NIỆM 27 NĂM VỤ THẢM SÁT LỊCH SỬ THIÊN AN MÔN.
THỦ PHẠM GIẾT NGƯỜI KHÔNG GHÊ TAY LÀ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC (nguyên
nhân và diễn biến chính)
Đặng Tiểu Bình nói “Chúng ta sẽ giết 200 nghìn người để đổi lấy 20 năm ổn định”
1- BỐI CẢNH
Năm 1989, kinh tế Trung Quốc gặp khó khăn, lạm phát tăng cao, người dân
đói khổ trong khi tham nhũng tràn lan trong hàng ngũ các quan chức ĐCS
Trung Quốc. ĐCSTQ vẫn luôn đánh bóng mình với ngôn từ “Đảng là quang
vinh vĩ đại”, là “không bao giờ sai” và dập tắt tất cả các tiếng nói hay
nguyện vọng của giới trí thức và sinh viên thời bấy giờ. Điều này gây
ra nhiều bất bình trong dân chúng.
Do đó vào tháng 4/1989, khi cố
Tổng Bí thư Hồ Diệu Bang qua đời, người dân Trung Quốc xuống đường dự
lễ tang và thương tiếc cho một người luôn có xu hướng cải cách, đồng
thời cũng biểu tình phản đối nạn tham nhũng và độc đoán không dân chủ
của chính quyền.
2- DIỄN BIẾN CUỘC BIỂU TÌNH
Cuộc
biểu tình kéo dài khiến Bắc Kinh lúng túng, nhiều đảng viên cấp cao lại
tỏ vẻ ủng hộ, thậm chí yểm trợ cho người dân biểu tình.
Sinh viên
của Đại học Bắc Kinh đã thành lập “Liên hiệp Sinh viên Thống nhất”, với
7 lãnh đạo trẻ tuổi, trong đó có Vương Đan là một sinh viên khoa Sử 20
tuổi.
Ngày 22/4/1989, ngày diễn ra tang lễ của ông Hồ Diệu Bang.
Khi bình minh chưa ló dạng, hơn 80.000 sinh viên của 20 trường đại học
diễu hành tiến đến quảng trường Thiên An Môn.
Trong khi chỉ vì
muốn đề xuất chính kiến của mình mà sinh viên bị tờ “Nhân dân Nhật báo”
quy kết cho là các phần tử “bạo loạn”, “phản động” và “làm chính trị”.
Sinh viên bỗng chốc trở thành tội phạm của quốc gia, thành những phần tử
đối nghịch với Đảng.
Ngày 27/4/1989, đoàn người biểu tình kéo
nhau đi khắp thành phố Bắc Kinh, giương cao những tấm biểu ngữ và hô
vang “tự do dân chủ muôn năm.” Hàng trăm ngàn người đứng ngoài cũng cổ
vũ và hô to theo đoàn người biểu tình, trong đó có nhiều người còn cẩn
thận nhắc nhở cảnh sát đừng đánh sinh viên.
Sau cuộc diễu hành, họ tụ tập về quảng trường Thiên An Môn, lúc này con số đã lên đến 150.000 người.


