Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

NẾU LÀ BẦY CỪU, BẠN SẼ LỰA CHỌN SÓI HAY SƯ TỬ?


Thượng đế đã an bài cho hai bầy cừu sống trên thảo nguyên, một bầy sống ở phía Nam, một bầy sống ở phía Bắc.

Thượng đế còn cho hai bầy cừu tự tìm kiếm hai loại kẻ thù tự nhiên (thiên địch) – một là sư tử, một nữa là sói.

Thượng đế nói với bầy cừu rằng:

“Nếu như các ngươi chọn sói thì ta sẽ cấp cho các ngươi một con và nó có thể tùy ý cắn giết các ngươi.

Còn nếu như các ngươi chọn sư tử thì sẽ cấp cho các ngươi hai con, các ngươi có quyền lựa chọn sống cùng một con trong chúng và tùy thời điểm mà hoán đổi”.

Vấn đề đặt ra trong câu chuyện này là: Nếu như là bạn, thì bạn sẽ chọn sói hay chọn sư tử?

Rất dễ dàng để lựa chọn phải không nào?

Lựa chọn xong rồi, bạn hãy nhớ kỹ lựa chọn của mình và đọc tiếp.

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

CẢM NHẬN NAM DƯƠNG

Tôi có thói quen ghi chép những cảm nhận về những nơi mình đã đi qua. Thói quen này hình thành từ lúc còn học trung học và nhất là sau năm 1975. Có lẽ vì mình ít nói thành lời, nên hay giãi bày tâm tình trên trang giấy và nhật kí. Bốn ngày ở Nam Dương tôi có nhiều cảm nhận vui buồn lẫn lộn. Mà, là người Việt Nam, nên đi đến đâu cũng qui chiếu và so sánh với Việt Nam. Có những lúc tôi tự vấn mình so sánh như thế có công bằng không, nhưng tôi vẫn làm vì đó là suy nghĩ cá nhân.

Cảm nhận đầu tiên của tôi khi đến Nam Dương là nước này giàu có hơn VN. Từ sân bay rộng lớn và sạch sẽ, xa lộ 8-10 lằn xe, xe tải dày đặc trên khắp xa lộ, những toà nhà cao chọc trời, những siêu thị thật lớn, những khách sạn qui mô cả ngàn phòng, và nhất là ánh mắt người dân, tất cả đều nói lên rằng nước này giàu hơn VN. Ánh mắt người dân ở đây hiền lành và tự tin. Mà, cũng đúng thôi, thu nhập trung bình của Nam Dương (hiện nay là khoảng 4500 USD) cao hơn VN khoảng 3 lần. Nhưng mặt trái của Nam Dương có thể cảm nhận dễ dàng qua những căn nhà tồi tàn dọc theo xa lộ và những căn nhà tạm bợ bên cạnh những con kênh nước đen ngầu. Tôi đoán rằng khoảng cách giàu nghèo ở đây chắc là cao lắm. Tôi không có con số cụ thể để nói, nhưng tôi nghĩ khoảng cách giữa người “có” và người “không có” ở đây chắc chắn chẳng thua gì VN, nơi mà người giàu ở thành phố có có thu nhập cao gấp 1000 lần so với người nghèo khổ ở quê tôi.

ĐI HỎI GIÀ, VỀ NHÀ HỎI TRẺ


Câu nói xưa của ông bà để lại, nghe mà đáng giá. Lời trẻ con thật thà, có thể nói lên được những điều mà người lớn đã quên hoặc né tránh.

Chuyện cậu bé lớp 8 ở Hà Nội bình luận về hiện trạng giáo dục Việt nam đang trở thành sự kiện gây tranh cãi ở nhiều nơi là một ví dụ. Giờ đây, bất luận các ý kiến phản đối hay ủng hộ cách thể hiện của cậu bé này, thì vấn đề xuống cấp của giáo dục Việt Nam được đặt ra rất rõ ràng, quả thật đang nhức nhối trong tim của hàng triệu phụ huynh.

Sự kiện này xảy ra vào ngày 12 tháng 8, trong buổi hội thảo ra mắt sách Văn và Tiếng Việt lớp 6 do nhóm Cánh Buồm, nhà giáo Phạm Toàn phụ trách và soạn thảo. Phần phát biểu của một học sinh lớp 8, tên là Vũ Thạch Tường Minh, trường Amsterdam, về sự ì ạch của nền giáo dục Việt Nam hiện nay, cũng như khát vọng đổi thay của em, được nói rõ bằng tuyên bố “nếu các vị Bộ trưởng không làm, thì khi nào con thành Bộ trưởng Bộ giáo dục, con sẽ làm”.

Trong băng ghi âm sống động, được phát đi nhiều nơi trên mạng xã hội, nhiều trang báo điện tử… người ta nghe thấy vỗ tay rầm rộ của giới phụ huynh, giới giáo viên… tham dự buổi ra mắt ấy. Trong tiếng vỗ tay ấy, rõ là có những góc tối ẩn ức được chạm tới, khiến cho nhiều người lớn phải bật ra tán thưởng. 

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

MỘT LỜI KHINH


Không phải lúc nào cũng có, chuyện một truyền thống tốt đẹp từ miền này lại lan được sang miền khác, nếu như truyền thống đó không thuyết phục được lòng người.

Những bình trà đá rất đỗi quen thuộc ở Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung từ cả thế kỷ nay, đột nhiên bỗng trở thành sự kiện lớn ở Hà Nội – cái nôi cao đẹp của văn hoá xã hội chủ nghĩa. 

Sự cho đi với tha nhân, không toan tính đột nhiên bị các nhóm trật tự đô thị, dân phòng… ập đến tịch thu không có một mẩu biên lai. Họ nói những bình trà đá nhỏ nhoi đó làm mất trật tự đô thị, điều mà ai cũng phải ngạc nhiên, so với những những quán chè nước, cà phê ở trung tâm đô thị vốn đã cống nạp tiền làm ăn cho các khu vực, thì vẫn được hoạt động tràn xuống mặt đường.

Một cô bạn Hà Nội nhắn với tôi, thật ngắn gọn, về câu chuyện những bình trà đá miễn phí bị tịch thu đó: “thật khốn nạn!”.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

NASA VẪN LÀ SỐ 1

10 năm sau sự kiện chấn động bắn sao chổi Tempel 1, NASA lại làm sửng sốt thế giới với những bức ảnh Diêm Vương tinh. NASA vẫn cho thấy họ là cơ quan nghiên cứu không gian vũ trụ số một thế giới. 

Đầu tiên hãy nhắc lại sự kiện bắn sao chổi Tempel 1: 12g52 giờ Việt Nam ngày 4-7-2005, quả đại pháo Deep Impact của NASA đã nện trúng đích sao chổi Tempel 1 đúng như tính toán. Sứ mạng trị giá 333 triệu USD của NASA thành công tuyệt vời. NASA miêu tả cú va chạm tương tự một chướng ngại vật nằm giữa đường và bị đụng bởi chiếc xe tải chạy với vận tốc hơn 37.000km/giờ! Hố khoét từ cú va chạm trên bề mặt sao chổi Tempel 1 có kích thước bằng căn nhà hoặc sân vận động và có bề sâu tương đương tòa nhà 2-14 tầng. Toàn bộ hệ thống kính thiên văn NASA, trong đó có Hubble, Chandra và Spitzer, đều được dùng để quan sát và chụp hình cú va chạm. 


Được phóng ngày 12-1-2005 tại mũi Canaveral (Florida), Deep Impact đã vượt hành trình 694.116.813 km để đối mặt Tempel 1 (được phát hiện ngày 3-4-1867 bởi người Pháp Ernst Wilhelm Leberecht Tempel). Tiến trình va chạm có thể tóm tắt như sau. Tàu Deep Impact mang theo hai “đại bác”. Mỗi đại bác (350kg) được thiết kế như con tàu nhỏ, vận hành độc lập bằng hệ thống pin cung cấp năng lượng chỉ trong một ngày. Khi được phóng ra từ tàu mẹ, đại bác bắt đầu đường đi riêng và tự tìm vào quỹ đạo Tempel 1. Một camera trên đại bác sẽ chụp và gửi ảnh nhân sao chổi trong khoảng 60 giây trước vụ va chạm. Trong khi đó, tàu mẹ tiếp tục quan sát và ghi nhận tất cả thông số về vụ va chạm (khối lượng vật chất bắn ra, cấu trúc bên trong hố va chạm…). 

GIAI ĐOẠN NÀO LÀ ĐỈNH CAO CUỘC ĐỜI BẠN?


Có phải lão hóa là sự xuống dốc không tránh khỏi, hay là còn có những lợi thế không ngờ khi ta già đi?

Đã bao giờ bạn lo rằng đỉnh điểm của cuộc sống của bạn đã qua rồi không? và nó cũng chẳng buồn báo cho bạn biết khi nó vụt qua không?

Người ta nói rằng cuộc sống bắt đầu vào tuổi 40, hoặc nói rằng 60 là tuổi 50 mới, nhưng sự thật là như thế nào? Tuổi phong độ nhất là bao nhiêu?

Hãy xem xét về mặt thể lực

Đối với những hoạt động yêu cầu một sự bùng phát năng lượng ngắn hạn và đột ngột, thí dụ như chạy đua 100m, ném tạ, hoặc ném lao, thì tuổi để nổ phát súng tranh tài là khoảng tuổi 25 của bạn, bởi vì sau đó sức sẽ xuống nhanh. Các cầu thủ bóng đá đạt đỉnh cao thậm chí khi còn trẻ hơn thế.

Một số môn thể thao lại thích ứng với tuổi cao hơn. Những vận động viên nhiều tuổi hơn lại giỏi trong các môn cần sức “siêu bền” như môn đua xe 100 Km hoặc 1000 Km, marathon. Ngay cả sau tuổi 30 và 40 thì độ bền bỉ cũng chỉ giảm chậm. Thí dụ Sunny McKee mừng sinh nhật lần thứ 61 bằng cách tham gia thi Ba Môn Phối Hợp có tên gọi Ironman, bao gồm đạp xe 180 Km (112 dặm) kết hợp với marathon và bơi 4 Km (2,5 dặm). Quả thực nhiều vận động viên lại mê các môn thể thao mang tính hành hạ này đến mức họ chơi ngay cả khi đã trên 70.

Thoạt đầu nhiều người cho rằng khó có triển vọng. Khi bạn qua tuổi “đầu 2” thì khả năng ghi nhớ những sự kiện mới của bạn đã qua thời hoàng kim. Thực tế khả năng này không còn tốt ngay cả ở thời gian bạn rời ghế nhà trường. Khả năng lưu giữ thông tin trong bộ nhớ “tạm”, giống như một tuần rượu ở quán, còn duy trì được một thời gian nữa nhưng rồi cũng giảm đều đặn vào tuổi 40-50.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

CƯỚP CÔNG


Nguyên văn bài Trung tá Nguyễn Anh Kim viết trả lời 1 số thắc mắc của 2 bạn trẻ hiện công tác tại QK 5.

Năm 1982, sau khi sư đoàn 3 (Sao Vàng) hoàn thành cuốn “Ký sự đoàn Sao Và
ng”. Ban viết sử cử tôi vào quân khu 5 để thông qua và xin ý kiến tư lệnh quân khu 5 và lãnh đạo các vùng sư đoàn 3 đã từng hoạt động. Trên đường vào quân khu 5, tôi tranh thủ đọc bản dự thảo ký sự đó, tôi thấy có những trận đánh do chính tôi chỉ huy được ghị vào cuốn ký sự, song, người chỉ huy lại không phải là tôi như: trận đánh ở “Mả vôi” ghi là Nguyễn Hoàng Ương; trận đánh ở “Cánh Đồng Song Áng” lại ghi Phạm Hồng Giỏi. Trong khi tôi (Trần Anh Kim) chính trị viên tiểu đoàn 6, đồng chí Nguyễn Xuân Phong tiểu đoàn phó tiểu đoàn 6 là những người trực tiếp chỉ huy trận đánh này, Phạm Hồng Giỏi chỉ là chính trị viên đại đội sau khi bị thương nhẹ đã lui về nơi an toàn. Phát hiện được điều đó, sau khi hoàn thành việc thông qua cuốn “Ký sự đoàn Sao Vàng” ở quân khu 5 trở lại sư đoàn, tôi hỏi anh Nguyễn Văn Tích - Trưởng ban viết bản ký sự thì được anh Nguyễn Văn Tích giải thích: “Tất cả đều do ông Đồng Sỹ Tài chỉ đạo, duyệt”. Tôi nghĩ Đồng Sỹ Tài là người quê tôi không bao giờ ông lại dối trá, gian giảo, chỉ đạo cướp công của tôi đến mức như thế, rồi tôi bỏ qua.