Chương bốn
Sau chiến dịch
Tây Bắc, giải phóng Nghĩa Lộ, một phần tỉnh Sơn La, thôi bao vây Nà Sản. Tôi và
Tô Hoài đã dự cuộc họp Võ Nguyên Giáp kết thúc chiến dịch: không đủ sức công
kiên vào tập đoàn cứ điểm đầu tiên mà Pháp gọi là “con dím” này. Tôi thôi tùy
quân ký giả, ngồi nhà phụ trách tổ cải cách ruộng đất của báo.
Tôi náo nức,
xúc động. Cả nước đang tích cực chuẩn bị cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất
giải phóng anh em giai cấp. Cụ Hồ có bài báo tiếng Pháp đăng đầy hai trang tờ
“Vì một nền hòa bình lâu dài, vì một nền dân chủ mới” cơ quan ngôn luận của
Kominform, sau khi Stalin và Mao lên cho cụ một bài gân lập trường vô sản. Lúc ấy
chưa đọc hồi ký Khroutchev, tôi chưa biết: gặp Hồ Chí Minh, Stalin đã chỉ hai
cái ghế nói: ghế này của nông dân, ghế này của địa chủ, anh ngồi vào ghế nào?
Câu hỏi không giấu vẻ miệt thị và thế là ra đời bài báo Cụ Hồ tự phê bình đã chậm
tiến hành cải cách ruộng đất. Tôi (Cụ nói) không nhớ rằng ở Việt Nam, tổ quốc
còn gọi là đất nước - đất và nước cho nông dân. Bài báo có nghĩa cụ đã thế chấp
bản lĩnh riêng để đổi lấy phe. Cụ rất hiểu: muốn làm cách mạng thì phải được
phe cho nắm quyền! Như trước kia được Quốc tế cho phép lập đảng. Và dòng sông
vào biển từ nay hóa mặn.
Chuẩn bị cải
cách ruộng đất, từ giữa tháng 7 đến cuối tháng 9-1953, Trung ương mở một lớp chỉnh
huấn cho trí thức trong và ngoài đảng làm việc ở chính phủ và các đoàn thể
trung ương. Nhiều tên tuổi như Bùi Bằng Đoàn, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Văn
Huyên, Thế Lữ… đã dự học. Mục đích sâu xa là xây dựng lập trường giai cấp, đề
cao công nhân, bần cố nông, hạ uy thế chính trị và tư tưởng của trí thức và các
giai tầng không lao động chân tay khác. Sau đó, bắt đầu triệt để chỉnh đốn tổ
chức, theo phương châm mạnh mẽ đề bạt công nông, gạt bỏ các thành phần “không
trong sạch”.




