Chương 34
MÁTXCƠVA
10 THÁNG BẢY
MẶT LEO
SƯNG VÙ, chạm vào là đau. Mắt phải gã vẫn nhắm, bị lấp dưới mấy lớp da sưng
phồng. Có một cơn đau nhói bên hông như thể mấy chiếc xương sườn bị gãy. Gã
được kiểm tra y tế sơ qua tại hiện trường tai nạn, nhưng ngay khi chắc chắn
tính mạng của gã không còn bị nguy hiểm, gã được đưa lên xe có đội vũ trang
canh gác. Trên đường về Mátxcơva, gã cảm thấy mỗi lần xóc đường như một cú thụi
vào bụng. Không có thuốc giảm đau trong suốt hành trình, gã đã bất tỉnh vài
lần. Những tên lính gác đánh thức gã bằng cách lấy báng súng thúc vào gã, vì sợ
gã chết trong phiên họ canh chừng. Trong suốt chuyến đi, Leo luân phiên thay
đổi giữa những cơn sốt và cảm lạnh. Những vết thương này, gã thừa nhận, chỉ là
bắt đầu.
Cái mỉa
mai khi cuối cùng lại ở đây - bị cột chặt vào ghế trong phòng thẩm vấn dưới
tầng hầm Lubyanka - không thoát khỏi sự chú ý của Leo. Một người bảo vệ nhà
nước đã trở thành tù nhân của nó, không phải một sự đảo lộn bất thường của vận
số. Cảm giác làm một kẻ thù của đất nước là thế này đây.
Cánh cửa
mở ra. Leo ngẩng đầu lên. Người đàn ông da vàng bủng và răng ố vàng này là ai?
Ông ta là cựu đồng nghiệp, gã chỉ nhớ chừng ấy. Nhưng gã không thể nhớ tên ông
ta.
